quên mang điện thoại
Hôm nay tôi ra khỏi nhà mà không mang theo điện thoại.
Tôi định ghé quán cà phê một chút rồi đi giải quyết công việc của mình, sẵn định ghé quầy ATM để nộp tiền vào tài khoản thì tá hỏa tam tinh là bỏ quên điện thoại ở nhà nên không nhận được OTP nộp tiền.
Tôi xài điện thoại di động vào năm 2011 lúc tôi học đại học và đến hai năm sau tôi mới được nhà tặng một chiếc smartphone, nhớ không lầm thì đó là chiếc điện thoại tàu hiệu HKphone. Tôi từng nghĩ rằng mình không cần nó và sẽ không bao giờ dùng nó vì thấy xài điện thoại cùi bắp cũng chỉ nghe gọi là chính. Và một ngày không xa, ngày tôi biết đến nghe gọi nhắn tin zalo chỉ cần tốn tiền đăng kí mạng 3g và nghe gọi thoải mái, bạn bè nhắn tin trao đổi thông tin và lịch học trên nhóm zalo.
Kể từ đó, tôi chứng kiến bản thân ngày càng trở nên lệ thuộc vào điện thoại một cách cưỡng chế. Tôi thậm chí còn mang nó theo khi đi từ phòng này sang phòng khác trong chính ngôi nhà của mình. Và tôi biết thời nay ai cũng như vậy?
Tôi chắc chắn chẳng cần smartphone trong lúc uống cà phê vì nhìn xung quanh ai cũng vô thức cầm điện thoại và những cuộc nói chuyện giống “ngày xưa” lại không còn. Thậm chí ngay trong chính căn nhà mình cũng mỗi người một cái điện thoại vừa ăn vừa lướt reels.
Tôi không hiểu rốt cuộc điều gì khiến mình cảm thấy bất lực đến thế khi không có điện thoại bên cạnh. Dù sao thì tôi đã không có điện thoại gần 18 năm. Vậy mà bây giờ, mỗi khi đưa tay sờ vào túi mà không cảm thấy chiếc điện thoại ở đó, tôi lại giật mình, adrenaline lập tức tăng vọt, cứ như thể 1 2 3 5 tôi đánh rơi 1 nhịp rồi.
Tôi hơi xấu hổ khi phải thú nhận rằng mình thậm chí còn giữ sẵn một chiếc điện thoại dự phòng đã được sạc đầy, phòng khi chiếc điện thoại chính bị hết pin, hai tay song kiếm hợp bích (1 android và 1 ios).
Không chỉ mình tôi như vậy: tất cả những người tôi biết cũng thế.
Tôi đoán rằng chúng ta đã trở nên nghiện cái cảm giác mình có thể xem bất cứ thứ gì mình muốn, gọi điện thoại cho bất kỳ ai và bất kỳ ai cũng có thể gọi cho mình, hoặc mua sắm bất cứ thứ gì vào bất kỳ lúc nào. Theo một cách nào đó, đó là một cảm giác khá yên tâm, dù trên thực tế những cuộc gọi công việc quan trọng cũng tùy thuộc vào tính chất công việc của mỗi người.
Không có điện thoại bên người giống như lấy mất xì ke của một con nghiện.
Đáng lẽ điện thoại di động phải giúp con người được tự do hơn, nhưng xui thay nó thường lại trở thành một thứ xiềng xích và tiêu pha thời gian của mỗi chúng ta nhiều hơn. Nói nào ngay từ hồi có smartphone cuộc sống con người càng trở nên thuận lợi hơn nhưng cái nào rồi cũng có hai mặt của nó.
Ngay tôi đặt ngón tay gõ ra bài viết này. Tôi sẽ tập dần thói quen ít sử dụng điện thoại, rồi cố gắng dần dần nâng lên thành cả một ngày không dùng điện thoại (nếu không có gì cần thiết).
Tôi không chắc có đang tự lừa mình hay không nhưng tôi muốn tự mình chính trực với bản thân mình.