sống gọn đời nhẹ liền

Người ta hay nghĩ là có nhiều đồ đạc, tiền của thì đời mới sướng, mới an tâm. Nhưng theo tui thấy á, sống càng gọn gàng chừng nào, mình càng thấy tự do, nhẹ nhõm, vui vẻ và bình yên chừng nấy.

Lấy chuyện đi chơi xa làm ví dụ nghen:

  • Người đi chơi kiểu “chuẩn bị tận răng”: Đi đâu cũng vác theo đủ thứ trên đời, từ quần áo thay đổi mỗi ngày tới đồ nghề, đồ ăn, một nùi đồ điện tử, sách vở, sổ tay, gối ôm, mền gối, rồi dăm ba đôi giày nữa. Cứ tưởng tượng cảnh kéo lê cái vali to đùng cộng thêm cái ba lô trên lưng coi, thấy đi chơi mà nặng nề, áp lực, mắc mệt luôn. Lết tới nơi là bơ phờ, còn sức đâu mà chơi bời gì nữa.
  • Người đi chơi kiểu “nhẹ tênh”: Bả xách theo chút xíu đồ, rặt những món cần thiết nhất, hổng có vác gì nặng hết trơn. Thành ra bả đi nhanh hơn, nhẹ nhàng, sung sức mà còn tự do nữa. Dù hổng phải lúc nào cũng có sẵn món đồ mình muốn, nhưng bả có đủ xài, và học được cách xoay xở với mấy món đồ ít ỏi đó. Thiệt ra học vài chiêu là mần được à, hổng khó đâu, mà đầu óc nó thảnh thơi.

Cái sự “gọn nhẹ” này nó đề cao sự tự do, nhẹ nhàng, linh hoạt, năng lượng và sự biết đủ, hơn là cứ phải sướng nhất, hay lo xa kiểu “lỡ cần tới”, hay là phải nắm trong tay mọi thứ.


Vài chuyện sống gọn trong đời tui

  • Cân nặng: Hễ mình ăn ít lại… ừ thì chắc chắn là hổng đã miệng bằng mấy người ngày nào cũng ních đầy một bụng đồ ăn ngon lành rồi. Nhưng mình học được cách vui với hai chữ “vừa đủ”, ăn đồ tốt, đồ khỏe, rồi tìm niềm vui ở những chuyện khác ngoài chuyện nhai nuốt. Từ từ tướng tá mình nó gọn lại, nhẹ đi, không những khỏe re mà còn dư sức làm đủ thứ chuyện. Chạy vèo lên núi, chạy marathon hay leo vách đá cũng dễ ẹc. Sống với cái tướng gọn gàng thì xương khớp nó đỡ cực, bớt căng thẳng mà người ngợm cũng tự do hơn nhiều.
  • Đồ đạc: Chắc bà con ai cũng khoái cái nhà bự, gom góp đồ đạc năm này qua tháng nọ, thấy có nhiều đồ mới an tâm, mới thoải mái theo đuổi đam mê này nọ. Tui cũng y chang vậy à, hổng có né được đâu. Nhưng mà, thử sống ít đồ lại coi sao. Tưởng tượng một cái phòng trống trơn, có mỗi cái nệm, vài cuốn sách, cuốn sổ, cái máy tính với mấy bộ đồ. Thêm cái gối ngồi thiền, cái tô ăn cơm, cái nồi luộc rau đậu. Tui hổng nói là bà con phải ở cái nhà y chang vầy, nhưng mà sống ít ít vầy mình có vui nổi không? Tui thì tin là đời vẫn đẹp rạng ngời dù có sống gọn bân vậy đó. Làm vậy, mình nhẹ người, đỡ nhức đầu, tiền bạc cũng đỡ lo. Mình bớt đầy bụng và thấy bằng lòng với những gì nhỏ bé.
  • Tiền bạc: Nói tới vụ gánh nặng tiền nong nè… Mình hay nghĩ tiền vô nhiều thì đời sẽ hạnh phúc. Ở mức độ nào đó thì đúng, như từ nghèo khó lên hạng trung lưu thì đúng chóc. Mình hổng phải rầu rĩ chuyện cơm áo gạo tiền mỗi ngày nữa. Nhưng vượt qua mức đó rồi, tiền vô càng nhiều… thường là mình phải cày bửa nhiều hơn để giữ nó. Rồi mình sắm sửa đầy nhà, hóa đơn chất đống, mua xe xịn hơn, cất nhà to hơn, đồ xa xỉ nhiều hơn. Vậy đâu có làm mình sướng thêm miếng nào đâu. Kể cả thu nhập hổng cao lắm, mà cứ ôm đồm chi phí, mắc nợ mắc nần thì thôi rồi. Căng thẳng chớ bộ, gánh nặng trần ai. Đổi lại, sống gọn là thu xếp cho đời mình bớt hóa đơn lại, bớt mua sắm lại, bớt xài tiền, và tìm thấy niềm vui trong sự giản đơn. Nhờ vậy mà mình không chỉ tự do, linh hoạt hơn, mà còn bớt đi áp lực. Mình có thể làm ít lại, đi chơi nhiều hơn, tập trung vô mấy trải nghiệm hổng tốn đồng cắc nào thay vì mua ba cái đồ mắc mỏ.
  • Làm ăn kinh doanh: Ai mần ăn rồi thì biết, mình rất dễ “đầu tư” vô chuyện kinh doanh bằng cách vung tiền ra để công ty bành trướng. Cũng chả sai trái gì, kẹt cái là ba cái chi phí này nó đội lên lẹ lắm, tới lúc tiền vô hổng kịp tiền ra thì ôm sô. Nợ nần chồng chất, đầu óc quay cuồng lo trả tiền, cày ngày cày đêm kiếm thêm thu nhập, mà càng làm cái hệ thống nó càng phức tạp, chi phí cứ thế tăng dần. Thay vì vậy, mình chọn cách làm ăn gọn gàng thôi. Nghĩa là hổng cần mướn cả đống nhân viên, tự thân vận động thay vì đi kêu gọi vốn hay vay mượn, lớn chậm mà chắc, biết điểm dừng để khỏi phải cày bán mạng. Mần ăn kiểu “gọn nhẹ” này cho mình sự linh hoạt, đỡ gánh nặng, bớt đau đầu, tâm nhàn trí thảnh thơi.

Túm lại câu chuyện

Qua mấy ví dụ tui vừa kể, bà con thấy cái cốt lõi rồi đó, nó áp dụng cho mọi ngóc ngách trong đời luôn: sống gọn mang lại tự do, linh hoạt, nhẹ nhàng và sự biết đủ. Đánh đổi ba cái đồ xa xỉ lấy dư dả sự thảnh thơi này, coi bộ cũng hời chán!

Để mà sống gọn được, cứ từ từ cắt gọt từng chút một, coi thử mình sống với bao nhiêu là đủ mà đời vẫn vui vẻ, hạnh phúc nhất. Tới một lúc nào đó, bà con sẽ cảm nhận được cái niềm vui sướng rơn của việc buông bỏ và sống nhẹ hều. Thiệt sự rất là tuyệt vời luôn á!

phongcachsong